Joe – Câu chuyện thành công củ GENIUS KIDS AND TEENS

Cha mẹ anh mô tả Joe là một đứa trẻ khó chăm sóc từ lúc nhỏ. Khi con được sinh non hai tuần và  rất nhỏ khi mới sinh. Con khóc hét liên tục, sau đó, chúng tôi được giới thiệu đến một bác sĩ nhi khoa, con nhập viện lúc 9 tháng để điều trị do con phát triển yếu. Joe bị dị ứng với các sản phẩm sữa và có những mảng da đỏ khô, bong tróc ở phía sau đầu gối.

Không giống như anh trai anh, Joe tránh đồ chơi xây dựng – anh ghét ghép hình và Lego. Khi 20 tháng trước khi biết đi, con chỉ ngủ một vài giờ mỗi ngày cho đến 4 tuổi. Thói quen ngủ của con rất thất thường ngay cả sau khi bắt đầu đi học. Chế độ ăn uống cũng bị hạn chế: ăn một lượng lớn bánh mì khô, xúc xích hun khói và chuối – trái cây duy nhất mà con ăn được.

His parents described him as a ‘difficult child from birth’. He had been born two weeks prematurely and was small for dates. He screamed constantly and following referral to a paediatrician was admitted to hospital at 9 months for investigation into his poor weight gain. He was allergic to milk products and had red patches of dry, flaky skin at the back of his knees. Unlike his older brother he avoided constructional toys – he hated jigsaws and Lego – and he was 20 months before walking independently. He slept only a few hours each day until he was 4 years old. His sleeping patterns continued to be erratic even after starting school. His diet was limited: he ate large quantities of dry bread, smoked sausage and bananas – the only fruit he would tolerate.

 

Lúc 8 tuổi,  Joe vẫn không thể tự mình mặc đồ, gặp khó khăn khi sử dụng một dao và một nĩa, không thể đi xe đạp và cha mẹ nói “Nếu con va phải hoặc vấp vào bất cứ thứ gì, con nhất định sẽ đi tìm thứ đó”.

At 8 Joe was still unable to dress himself, had problems coordinating a knife and fork, could not ride a bike and his parents said “If there is anything at all he can bump into or trip over he’ll find it”.

 

Mặc dù khó khăn, Joe rất nổi tiếng trong lớp và các bạn trong lớp rất nhiệt tình giúp đỡ Joe. Lúc còn nhỏ, Joe là một đứa trẻ hạnh phúc nhưng đến 8 tuổi, con đã dần thất vọng, chán nản vì những vấn đề của mình. Con rất cáu kỉnh và thay đổi tâm trạng thường xuyên. Cin như thể ‘ rất phấn khích’ trong phút chốc và ‘rơi nước mắt, từ bỏ’ phút tiếp theo. 
Kiểm tra não bộ cho thấy sự khác biệt lớn giữa khả năng giao tiếp bằng lời nói và phi ngôn ngữ của Joe. Khả năng đọc của con được phát triển hơn 18 tháng so với tuổi thật, kỹ năng đọc hiểu cũng rất tốt. 
Trong lời nói, con rất giàu trí tưởng tượng nhưng lại rất khó khăn để viết bất cứ thứ gì lên giấy. Trong lớp học, con đang ngày càng trở nên mất tập trung, không tập trung đủ để hoàn thành bài tập. Là một phần của bài kiểm tra, con phải viết lại y chang một đoạn văn mẫu (xem hình 1)

Despite his difficulties, Joe was popular in his peer group and children in the class were very supportive. In the infants, Joe presented as a happy child but by the age of 8 he was becoming frustrated by his problems. He was very irritable and had frequent mood swings. He was described as ‘hysterical with excitement’ one minute and ‘tearful and withdrawn’ the next. Neuropsychological assessment highlighted discrepancies between his verbal and non-verbal ability. His reading was measured at a level 18 months above his chronological age, his comprehension skills were also very good. Verbally he was very imaginative but he struggled to put anything on paper. In the classroom he was becoming increasingly distractible, not concentrating sufficiently to finish the tasks set. As part of the assessment, he was given a piece of writing to copy (See Fig 1)

Figure 1 – Hình 1. Hình ảnh Joe tập chép từ ‘The Twits’ của Roald Dahl

Joe đã theo học các chương trình trên trường học để cải thiện kỹ năng vận động và nhận thức của mình. Tiến bộ chậm chạp và  mẹ nói rằng con uống nhiều hơn và có lòng bàn tay và bàn chân rất mồ hôi. Bệnh chàm của con đặc biệt xấu vào thời điểm đó. Nhưng xét nghiệm máu cho thấy không có gì bất thường. 
Joe bắt đầu trong cuộc nghiên cứu và bổ sung dưỡng chất não bộ. Trong vòng một tuần, cha mẹ tin rằng con đã trở nên ít bị kích động hơn. Cuối tháng đó, giáo viên chủ nhiệm lớp đã báo cáo những tiến bộ đáng kể không chỉ ở sự chú ý mà còn trong các bài tập của Joe. 
Có lúc, đặc biệt là khi cảm thấy Joe căng thẳng, con sẽ run rẩy nhẹ trong tay khi viết. Nhưng điều này đã hoàn toàn biến mất. Quan trọng hơn, Joe nói “Con cảm thấy suy nghĩ mình rõ ràng” và đã nhận thấy những thay đổi trong chữ viết tay của mình. Một tháng sau khi Joe bắt đầu ‘liệu trình’, con viết lại đoạn được sao chép từ cuốn sách của Roald Dahl trước đây. Kết quả rất đáng kinh ngạc (xem hình 2)

Joe had accessed school-based programmes to improve his motor skills and perception. Progress was slow and during a review mum said that she had noticed him drinking more and having very sweaty palms and feet. His eczema was particularly bad at the time. The G.P. had seen him and blood tests had revealed nothing unusual. Joe started on a course of EFA supplements and within a week his parents believed he had become less excitable and by the end of a month his class teacher reported significant improvements not just in his attention to task but also in the presentation of his work. On occasion, particularly when feeling stressed Joe had developed a slight tremor in his hand when writing. This had completely disappeared. More importantly, Joe said “My head feels clear” and he had noticed changes in his handwriting. A month after Joe began his ‘treatment’ he was asked to rewrite the piece previously copied from Roald Dahl’s book. The results were remarkable (See Fig. 2)

Figure 2 – Hình 2: Sau khi đã sử dụng GENIUS KIDS AND TEENS

Joe tiếp tục tiến bộ tốt. Ở trường, thầy cô tin rằng kết quả rõ ràng nhất là sự khác biệt trong sự tập trung của Joe. Số lượng bài tập mà con có thể hoàn thành đã tăng lên. Và nội dung của những câu chuyện trở nên rõ ràng hơn và phản ánh những suy nghĩ của con. Cha mẹ anh ta nói rằng bây giờ con muốn đến trường và không còn than vãn bị đau đầu, đau dạ dày nữa. 

Joe continues to make good progress. In school the staff believe that the most obvious effect is a difference in his concentration. The quantity of written work he is able to produce has increased and the content of his stories, which are now legible reflect his ability. His parents report that he is now keen to come to school and he no longer claims to have headaches and stomach pains towards the end of school holidays.

Buy now
(028) 7777 5533
(028) 7777 5533